Nam Ròm




Hình xưa VNCH
Tin tức đó đây
Sách xưa thời VNCH
Hình vui Ảnh đẹp
Thơ vui, chuyện tiếu , mẹo vặt linh tinh ...

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013

Từ bà Ba Sương đến Đoàn Văn Vươn

Kiều Oanh – Từ bà Ba Sương đến Đoàn Văn Vươn

ba suong Bài viết của bạn đọc ký tên Kiều Oanh gửi Một góc nhìn khác.

Đất là thiêng liêng, là mồ hôi, là nước mắt và trộn cả máu. Thời hội nhập, đất càng giá trị. Nếu không hiểu triết lý đơn giản này và chính quyền không biết đối xử với đất thì tiếng khóc còn đau đớn và máu còn tiếp tục đổ.
Vụ án anh hùng Trần Ngọc Sương
Bà Trần Ngọc Sương là anh hùng lao động, con gái của giám đốc tiền nhiệm Trần Ngọc Hoằng. Người cha đã một nắng hai sương với hàng chục ngàn nông dân nơi đây, đưa Sông Hậu thành một nông trường anh hùng.

Ngày 19/11/2009, trong phiên xét xử phúc thẩm,  tòa án Cần Thơ đã tuyên 8 năm tù giam, buộc bồi thường hơn 4,3 tỷ đồng đối với bà Trần Ngọc Sương trong một vụ án mang tên “lập quỹ trái phép”.
Không ai có thể biết động cơ đứng đằng sau vụ án này là gì. Chỉ biết rằng, hàng nghìn hecta đất của nông trường có được do 16 ngàn nông dân đào đắp, khai phá trong vòng 30 năm, giờ có thể thành một miếng mồi ngon cho các “cá mập đất” khoác danh “nhà đầu tư”. Ngạc nhiên về một nữ anh hùng bị buộc tội “quĩ đen” mấy tỷ đồng mà cuối đời bà Sương không nhà không cửa, với tài sản duy nhât là một chiếc giường cá nhân.
Tiền “quỹ trái phép” tại nông trường Sông Hậu đã có từ trước năm 1994, đến năm 2000 bà Sương mới làm giám đốc, nên bà không phải là người “lập quỹ trái phép”. Bà Sương kêu oan tứ phương và khẩn khoản : “Đối với tôi bây giờ, sức khỏe đã tàn tạ, danh dự bị các cơ quan tiến hành tố tụng ở Cần Thơ và huyện Cờ Đỏ cố tình bôi nhọ. Nếu họ cố tình xử tù tôi, vào tù thiếu thốn đủ thứ lại ốm đau bệnh tật cũng dễ chết sớm, đó là bước đường cùng … dồn tôi đến chỗ chết. Tôi nghĩ: thà rằng chết trước khi bị đưa ra xét xử còn được nén nhang của bà con cô bác, của hầu hết cán bộ, nhân viên nông trường Sông Hậu vẫn hằng ngày quý mến và đòi chân lý cho tôi hơn là chết ở trong tù trong nỗi oan ức triền miên và sự cô quạnh tột đỉnh”.
Đoàn Văn Vươn
Đoàn Văn Vươn không nổi tiếng như bà Ba Sương. Vươn từng đi bộ đội, một nông dân hiền lành chất phác, chí thú làm ăn, bỏ đại học để chinh phục biển. Nhưng rồi bỗng trở thành một “tên tội phạm” với quả bom tự chế và khẩu súng hoa cải bắn về phía chính quyền.
Tháng7/2010, báo Pháp luật và Đời sống đã đăng một phóng sự về “Kỳ tài đất Tiên Lãng và cuộc chinh phục lời nguyền của biển”. Đó là cuộc chinh phục của Đoàn Văn Vươn biến vùng đất khỉ ho cỏ gáy ven biển, không ai thèm để ý, thành một khu đầm nuôi trồng thủy sản hàng trăm hecta. Anh được chính quyền cho thuê khu đất do chính mình khai khẩn trong thời hạn 20 năm, kể từ năm 1993, nhưng mới đến 2012 đã bị thu hồi.
Theo báo Công An Nhân Dân, nhiều cư dân địa phương cho rằng, việc thu hồi đầm nuôi trồng thủy sản của UBND huyện Tiên Lãng có điều chưa minh bạch, chủ trương chia lại đất trong quy hoạch phát triển sân bay vừa không đúng với chủ trương giao đất nông nghiệp lâu dài, ổn định đã khiến cho gia đình anh Vươn và một số chủ đầm khác phản ứng tiêu cực.
Trước khi tiến hành cưỡng chế, một số chủ đầm đã gửi “tối hậu thư” đến cấp lãnh đạo huyện với nội dung nếu cuộc cưỡng chế xẩy ra, sẽ có đổ máu.
Đoàn Văn Vươn đã không dọa suông, máu đã đổ thực sự.
Đất: mồ hôi, nước mắt và máu
Từ ngàn đời, để tạo nên những vùng đất phì nhiêu, bao nước mắt, mồ hôi và cả máu đã đổ xuống.
Vụ án bà Ba Sương và nay là vụ đổ máu tại Hải Phòng đều liên quan đến đất. Và còn nhiều vụ khác nữa mà truyền thông chưa có dịp được nói.
Người nông dân chất phác đổ mồ hôi, sôi nước mắt, biến một vùng khỉ ho cò gáy thành bờ xôi, ruộng mật, thì bỗng có kẻ dòm ngó.
Đất ở ta là sở hữu toàn dân, nhưng quyết định dùng như thế nào lại nằm trong tay một nhóm “đầy tớ”.
Phản ứng khi bị thu hồi đất, có người biểu tình, rồi khóc và dọa tự tử như bà Ba Sương. Nhưng cũng có người ông súng thề chết như Đoàn Văn Vươn.
Câu hỏi ở đây là ai đã biến những anh hùng, người lính, đảng viên và cả những người nông dân hiền lành thành tội đồ một cách dễ dàng, bi thương thế?
Khi tìm ra được nguyên nhân và giải pháp, chắc chắn không còn những vụ án như Ba Sương hay Đoàn Văn Vươn.
Tiếng kêu của đất
Sau khi khai tạo nên khu vực bang Washington năm 1853, chính phủ Mỹ đã đề nghị người da đỏ ký các hiệp định để mua đất của họ. Người da đỏ biết là không thể nào từ chối được. Ông Seattle (1786-1866), trùm da đỏ, đã đọc một bài diễn văn thống thiết trước thống đốc Isaac Stevens. Diễn văn này được coi như tiếng kêu của đất, thành một tài sản văn hoá vô giá để đời và đã được dịch sang nhiều thứ tiếng.
Trích một đoạn:
“Làm sao các người có thể mua bán khung trời và hơi ấm của đất? Ý nghĩ đó đối với chúng tôi thật kỳ lạ. Thế nếu chúng tôi không sở hữu cái mát mẻ của không khí và cái lung linh của mặt nước, thì các người làm sao mà mua? Mỗi mẩu đất này đều thiêng liêng cho dân tộc chúng tôi.
Linh hồn những người da trắng đã quên xứ mình sinh ra khi đi vào giữa các vì sao. Linh hồn những người chết chúng tôi không bao giờ quên trái đất tuyệt vời này, vì trái đất là mẹ của người da đỏ.
Các ông (người da trắng) phải dạy cho con cháu là đất chúng bước lên được tạo bởi tàn hương của tổ tiên. Dạy cho chúng biết tôn trọng đất, bảo chúng là đất được giầu có bởi đời sống của dòng dõi. Dạy cho con cái các ông những điều mà chúng tôi dạy cho con cái chúng tôi, là đất là người mẹ. Cái gì xảy đến cho đất sẽ xảy đến cho con cái của đất. Ai khạc nhổ lên đất là khạc nhổ lên chính mình.”
Triết lý “sống trong đất, chết vùi trong đất” của người da đỏ là thế.
Bà Ba Sương, gần 2 vạn công nhân nông trường Sông Hậu, rồi hàng chục vạn nông dân khác bỗng nhiên mất đất. Kể cả những chủ trại nuôi tôm ở Tiên Lãng (Hải Phòng) như Đoàn Văn Vươn, và rất nhiều những Đoàn Văn Vươn khác… Họ cũng sống với đất, chết mặn trên đất, máu thịt với đất không khác gì ông trùm da đỏ Seattle 150 năm trước.
Ai, vì sao lại chà đạp, tước đoạt những “tình yêu đất” ấy? Những tình đất mặn đắng những giọt mồ hôi và máu.
Kiều Oanh

1 nhận xét:

  1. Tặng chị Ba Sương

    Làm anh hùng tất nhiên là thấm mệt
    Nhưng mệt vì làm thì cũng hay hay
    Nhưng có thứ vượt ra ngoài quy luật
    Là phải ngăn tro trấu phủ mặt mày

    Đó là thứ chị Sương đang phải chịu
    Biết bao nhiêu cống hiến hóa thành tro
    Chị không hiểu tại sao tình đồng chí
    Đồng chóe nhau nhắm vào chị giở trò

    Thứ chị có một đồng xu không đáng
    Mấy huy chương, mấy danh hiệu cà tàng
    Cũng bị giật giành đem đi xé nát
    Chị cô đơn lặng lẽ khóc trên giường

    Thứ chị làm ra là mồ hôi nước mắt
    Thứ chị làm ra là những nụ cười
    Thứ chị làm ra là đồng xanh bát ngát
    Thứ chị làm ra là dâng tặng cho đời

    Rồi bây giờ khi tà dương chụp xuống
    Chị cô đơn nhìn bóng ráng chiều buông
    Một bầy sói còn gầm vang đâu đó
    Gió trên sông Hậu vẳng điệu u buồn

    Nguyễn Quán Tâm

    Trả lờiXóa

Bấm vào dưới avata "Tham gia trang web này " để có thể biết bài mới của Ròm