Nam Ròm




Hình xưa VNCH
Tin tức đó đây
Sách xưa thời VNCH
Hình vui Ảnh đẹp
Thơ vui, chuyện tiếu , mẹo vặt linh tinh ...

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

Những phiên tòa khốn nạn trong một chế độ quá khốn nạn

Những phiên tòa khốn nạn trong một chế độ quá khốn nạn

1-9-2013



Chắc chắn trong xã hội loài người không thể có một chế độ chính trị nào khốn nạn như chế độ cộng sản Việt Nam và cũng không thể có nơi đâu trên thế gian này lại có những phiên tòa quá khốn nạn như ở đất nước Việt Nam dưới chế độ cộng sản.



Ngót 100 năm trước, vào năm 1927, nhà thơ Tản Đà đã đau xót mà thốt ra rằng:

“Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn
Cho nên quân nó dễ làm quan
Đào mà đào được nên đào mãi
Mềm cứng bây giờ đất Vĩnh An.”


Có lẽ đúng như vậy, khoảng một trăm năm trước đây, phần vì nghèo túng, phần vì bị chế độ thực dân kìm hãm bị, dễ có đến 85% dân số Việt Nam ta mù chữ nên “Thằng dân ngu quá lợn, cho nên quân nó dễ làm quan” là điều dễ hiểu. Thế nhưng trong xã hội Việt Nam ngày nay, với số lượng hơn 9.000 Giáo sư, hơn 24.300 Tiến sĩ và hơn 101.000 Thạc sĩ thì rõ ràng là không phải thằng dân mà chính là thằng quan ngu quá lợn nên đất nước phải suy đồi. Điều đáng suy nghĩ ở đây là với trình độ dân trí như thế sao lại để cho đất nước bị cai trị bởi những thằng quan ngu quá lợn? Và câu trả lời cũng thật đơn giản là bởi cái chế độ chính trị ở Việt Nam hiện nay là một chế độ vô cùng khốn nạn: CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN VIỆT NAM.


Cái khốn nạn của chế độ cộng sản mà dễ dàng nhận ra nhất là sự cưỡng bức con người ta phải đeo mặt nạ để sống, phải lường láo tráo trở, phải đãi bôi để tồn tại, điều này đã khiến cho chỉ riêng tầng lớp bị trị trong xã hội dân sự Việt Nam từ lâu đã xuất hiện và tồn tại hai hạng nô lệ là nô lệ cưỡng bức và nô lệ tự nguyện.


Tự ngàn xưa, kẻ sĩ Việt Nam không phải chỉ sống bởi cơm áo gạo tiền mà họ còn sống bằng cái Nghĩa, Lễ, Liêm và Sĩ của họ và vì vậy mà vào khi xã hội nhiễu nhương do đất nước bị cai trị bởi hôn quân bạo chúa thì những nhân sĩ đó đã treo ấn từ quan về nơi điền dã vui thú với cỏ cây, chứ cái Lễ, cái Nghĩa, cái Liêm và cái Sĩ của họ không bao giờ cho phép họ cộng tác với hôn quân bạo chúa để làm cho đất nước suy tàn cho dân chúng lầm than, tức là họ không tự nguyện làm kẻ nô lệ.


Còn hiện nay, với số lượng hơn 9.000 Giáo sư, hơn 24.300 Tiến sĩ và hơn 101.000 Thạc sĩ cùng với hơn 20 triệu sinh viên học sinh Việt Nam đang phải uốn lưỡi cú diều, đang phải sống giả dối với toàn xã hội, với những người chung quanh, với các thế hệ học trò, với cháu con, với đồng nghiệp và nhất là phải dối trá luôn cả với chính mình để tiếp tục tồn tại, tiếp tục được ăn ngon mặc đẹp và được tiến chức thăng quan.

Bởi chế độ cộng sản đâu cho phép con người trong xã hội được nói thật và được sống thật. Bởi chế độ cộng sản không chỉ bao cấp tư duy mà còn bao cấp luôn cả tâm tư, tình cảm của con người ta nữa và vì lẽ đó mà thức giả các sinh viên, học sinh trong xã hội Việt Nam ngày nay đâu dám yêu nước đâu được quyền yêu dân tộc, yêu tổ quốc của mình một cách đúng nghĩa, mà họ buộc phải yêu chế độ cộng sản, tức là phải yêu cái xấu, cái ác, cái đang tàn hại đất nước và hủy diệt giống nòi nếu không họ sẽ phỉa bị bắt bớ, bị tra tấn, bị ép cung, bị buộc nhận tội rồi bị đưa ra tòa án để xét xử rồi bị đưa vào các nhà tù nhỏ để giam cầm, để khủng bố và sau khi mãn án sẽ được đưa trở lại nhà tù lớn để tiếp tục bị quản thúc, quản chế.

Vậy, xin được hỏi rằng còn có chế độ chính trị nào trên thế giới này khốn nạn bằng chế độ cộng sản Việt Nam hay không? Xin thử hỏi có chế độ chính trị nào trên thế giới này buộc các nhân sĩ trí thức, buộc các nhà khoa bảng phải sống bằng sự dối gian, vô liêm sĩ và hèn hạ đến mức phải tự nguyện làm kiếp nô lệ, để rồi trong kho tàng ngôn ngữ của loài người phải xuất hiện thêm thuật ngữ “Nô Lệ tự Nguyện” hay không? Xin thử hỏi có một chế độ chính trị nào trên thế giới này lại đi buộc các nhân sĩ trí thức phải chối bỏ cái Lễ, Nghĩa, Liêm, Sĩ để được sống như ở chế độ cộng sản Việt Nam hay không? Khốn nạn quá!



Hàng ngàn người dân yêu nước đến dự khán phiên tòa.

May thay cho dân tộc Việt Nam, cho giống nòi Lạc Việt là đồng bào Việt Nam, những người thấp cổ bé họng trong xã hội, cùng có một số ít nhân sỹ trí thức vẫn còn thấy được cái chân giá trị của Lễ, Nghĩa, Liêm, Sỉ bởi họ hiểu rằng đó chính là những giềng mối để phục hưng tinh thần đạo đức cho quốc gia dân tộc và là sự quyết định cho sự hưng thịnh của đất nước, sự tồn vong của giống nòi. Tất nhiên điều này không phải là những gì mới mẻ mà cách đây hơn 2600 năm trước, Quản Trọng khi làm tướng quốc nước Tề, đã áp dụng 4 chữ Lễ, Nghĩa, Liêm, Sỉ để làm quốc sách chấn hưng tinh thần đạo đức cho dân.


Chính Quản Trọng đã chủ trương rằng: “Lễ, Nghĩa, Liêm, Sỉ là Tứ duy tức là bốn đầu dây của một nước. Bốn đầu dây ấy nếu không dương lên được thì nước sẽ diệt vong.” Rằng “Nước có 4 đầu dây. Một đầu dây đứt thì phải nghiêng. Hai đầu dây đứt thì nước phải nguy. Ba đầu dây đứt thì nước phải đổ. Bốn đầu dây đứt thì nước phải diệt.”

“Nếu nghiêng thì còn làm cho ngay lại được; nếu nguy có thể làm cho yên được; nếu đổ có thể nâng lên được; nếu diệt vong, thì không thể nào gây dựng lại được nữa.”
Rõ ràng nước Việt Nam đã “Nghiêng” từ hơn 80 năm trước khi đảng cộng sản Việt Nam ra đời, đã “Nguy” từ đúng 50 năm trước từ khi nền Đệ Nhất Cộng Hòa sụp đổ và đã “Đổ” từ hơn 38 năm nay rồi, và giờ đây thì đang bên bờ vực của sự diệt vong chính vì vậy mà nhiều giới đồng bào Việt Nam cùng một số nhân sỹ trí thức còn có lương tri, còn biết thế nào là “Lễ, Nghĩa, Liêm Sỉ” đã dấn thân vì sự trường tồn của tổ quốc, của giống nòi. Nhưng khốn nạn thay! Chế độ cộng sản đã dùng bạo quyền để đàn áp, dùng công an để khủng bố và dùng tòa án để xét xử để kết án họ, bởi trong chế độ công sản, người dân không được yêu nước, không được phép bảo vệ quê hương đất nước, giống nòi mà phải yêu chế dộ cộng sản và phải biết bảo vệ chế độ cộng sản. Khốn nạn quá!



Những người vì Nghĩa Lễ Liêm Sỉ và lụy vòng lao lý

Đến nỗi những người dân ở các nước khác khi nghĩ đến Việt Nam là họ nghĩ ngay đến một đất nước của kẻ ít học hành cai trị những những trí thức khoa bảng và là một đất nước của phiên tòa mà những kẻ phản quốc ngồi xét xử những người yêu nước.

Và tất nhiên cả thế giới loài người đều thấy quá rõ chỉ trong vòng 10 ngày thôi, từ 28 tháng 12 năm 2012 đến ngày 08 tháng 01 năm 2013 đã có đến 3 phiên tòa xét xử và kết án những người yêu nước, từ các thành viên của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải đến Lô Thanh Thảo rồi 14 thanh niên Công Giáo và Tin Lành mà phiên tòa kéo dài trong hai ngày, vừa kết thúc ít phút trước đây thì mức án mà 3 phiên tòa của những kẻ phản quốc đó tuyên phạt cho những người yêu nước lên đến 120 năm tù giam ở nhà tù nhỏ và hơn 50 năm quản chế ở nhà tù lớn sau khi rời nhà tù nhỏ.

Nhưng đó vẫn chưa phải là tất cả: Bởi chế độ cộng sản đâu chỉ dừng lại ở hành động trấn áp những người yêu nước mà chúng còn khủng bố trắng luôn cả những người yêu kính, ngưỡng mộ kính trọng những người yêu nước chính vì vậy mà ở mỗi phiên tòa, nhà cầm quyền đều triển khai hàng trăm, có khi đến hàng ngàn công an chìm nổi để bắt bớ những người yêu nước và yêu những người yêu nước mà đến dự khán phiên tòa, nhiều người đã bị khống chế, bắt giam, bị lột quần áo để quay phim, chụp ảnh, nhiều thân nhân của “bị cáo” hoặc bị giam nhốt tại nhà trong suốt phiên xử, hoặc bị hành hung, tra tấn vô cùng dã man đến mức phải nhập viện để điều trị.


Dẫu vậy vì “Nghĩa, Lễ, Liêm, Sĩ” tất cả những người yêu nước luôn nêu cao tinh thần hiên ngang, bất khuất và dũng khí của những chí sỉ trước những kẻ quá vô liêm sỉ là những kẻ “nô lệ tự nguyện” đang tâm làm tay sai cho những kẻ bán nước đang ngồi xét xử và kết án những người “nô lệ cưỡng bức” là những người yêu nước. Và nhiều người, cùng với lòng cảm phục và kính ngưỡng, đã không cầm được nước mắt khi nghe được lời nói sau cùng của những “nô lệ cưỡng bức” đang đứng trước vành móng ngựa:

Anh Trần Minh Nhật, người bị kết án 4 năm tù giam đã dõng dạc rằng: “Con xin cảm ơn Cha Mẹ, gia đình, anh em và bạn bè đã đến tham dự phiên tòa, đồng hành với con. Cầu mong xã hội Việt Nam sớm có được sự thật và công lý. Tôi chấp nhận tất cả những gì mà chế độ này đè nén!”


Còn Paulus Lê Sơn người bị kết án 13 năm tù giam, vẫn chưa biết tin mẹ đã qua đời một cách vô cùng oan nghiệt không lâu sau khi Lê Sơn lụy vòng lao lý thì rất hiên ngang tuyên bố rằng: “Xin cảm ơn gia đình, mẹ già đã chăm sóc nuôi nấng, xin lỗi mẹ vì những ngày mẹ yếu đau đã không chăm sóc được cho mẹ. Xin cảm ơn các cậu, các dì và anh em bạn bè đã chăm sóc mẹ khi ốm đau thay Sơn. Phần Sơn, tự xác định là mình không có bất cứ tội gì, nguyện vọng chỉ là yêu cầu xử đúng người, đúng tội căn cứ luật pháp.”


Được biết với mức án hơn 100 năm tù mà tòa án vừa tuyên phạt 14 người yêu nước đó thì một gia đình có đến 3 mẹ con cùng bị đưa ra tòa và kết án là Bà Đặng Ngọc Minh và hai con là Nguyễn Đặng Minh Mẫn và Nguyễn Đặng Vĩnh Phúc – Họ phải chịu án tù vì họ dám yêu nước và dám sống bằng “Nghĩa Lễ Liêm Sĩ”. Còn sự khốn nạn nào trên đời hơn thế này nữa không?



Hàng ngàn người dân có Nghĩa Lễ Liêm Sĩ đến tham dự phiên tòa

Tất nhiên không chỉ đồng bào Việt Nam mà cả thế giới loài người đều phẫn nộ trước phiên tòa và trước mức án mà nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam và những kẻ vong nô phản quốc vừa tuyên phạt những người yêu nước.


Đồng bào Việt Nam và thế giới loài người cũng hết lòng kính phục các anh chị, nhưng người yêu nước, vì Nghĩa Lễ Liêm Sĩ và vì sự tồn vong của tổ quốc của nòi giống mà phải lụy vòng lao lý gông xiềng. Chúng tôi và cả thế giới loài người sẽ không quên các anh chị.


Riêng với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam và những kẻ nô lệ tự nguyện, những kẻ vì bát cơm manh áo, vì vinh thân phì gia mà sẵn sàng làm thân trâu ngựa cho cộng sản để tàn hại giống nòi thì chúng tôi xin được nhắn nhủ rằng:



“Lễ nghĩa là đại pháp để trị người. Liêm sỉ là đại tiết để giúp con người nên người.

Vì nếu không liêm thì của gì cũng lấy, không sỉ thì việc gì cũng làm.

Người mà đến như thế, thì họa bại vong loạn còn cái gì mà chẳng đến.

Phương chi kẻ làm quan mà cái gì cũng dám lấy cái gì cũng dám làm, thì làm sao mà thiên hạ không loạn, quốc gia không mất cho được.”


3 chiến hạm của Trung cộng cập cảng Sài gòn ngày 7 tháng 1 trước sự im lặng đáng sợ của báo chí
Quý vị có tin rằng Việt Nam đang đứng trước đại họa mất nước hay không? Quý vị có biết rằng trong khi phiên tòa này đang diễn tiến, thì cơn bão số 1 đã xuất hiện ở Biển Đông và hai tàu cá của ngư dân Việt ở gần Hoàng Sa đã phải xin phép lực lượng hải quân Trung cộng để được vào trú bão ở trong một đảo nhỏ của tổ quốc mình thuộc quần đảo Hoàng Sa, nhưng họ đã bị lực lượng hải quân Trung cộng từ chối và xua đuổi nên đành phải neo đậu giữa biển khơi và phó dâng sinh mạnh mình cho bão tố, cùng lúc đó nhà cầm quyền cộng sản ở Sài gòn lại lén lút tiếp đón 3 tàu chiến của Trung cộng cập cảng Sài gòn trước sự im lặng tuyệt đối của báo chí lề đảng? Khốn nạn quá!



Nếu cứ tiếp tục là những kẻ nô lệ tự nguyện, nếu cứ tiếp tục làm kiếp ngựa trâu cho cộng sản để bắt bớ, xét xử và giam cầm những đồng bào yêu nước của mình thì chỉ một ngày không xa nữa, không riêng người dân thấp cổ bé họng, mà đến cả bộ chính trị, cả Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng và tất cả những người nô lệ tự nguyện quý vị cũng sẽ phải xin phép các quan Tàu để được vào nhà của chính quý vị hoặc thậm chí để được ăn ngủ với vợ con quý vị.



Khốn nạn! Khốn nạn! Đại Khốn nạn thay cho chế độ cộng sản Việt Nam.


Ngày 09 tháng 11 năm 2013



Nguyễn Thu Trâm, 8406

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bấm vào dưới avata "Tham gia trang web này " để có thể biết bài mới của Ròm