Nam Ròm




Hình xưa VNCH
Tin tức đó đây
Sách xưa thời VNCH
Hình vui Ảnh đẹp
Lưu trữ Multi.
Loading...

Thứ Sáu, ngày 29 tháng 3 năm 2013

Khủng bố: Xưa và nay & thằng khủng bố phi long khoe về chiến công nhà hàng Mỹ Cảnh ở Sài Gòn

Lê Minh

Khủng bố VC đánh bom ngay trung tâm Sài Gòn năm 1965

 


Hôm 1/05 vừa qua, sau gần 10 năm lẩn trốn để tránh sự truy lùng của Hoa Kỳ và các nước đồng minh, tên trùm khủng bố Osama Bin Laden bị biệt hải Hoa Kỳ truy sát và giết chết tại tư gia của hắn, tại một thành phố nhỏ phía đông bắc Hồi quốc.

Từ hôm đó đến nay hơn tuần lễ, câu chuyện Osama Bin Laden bị biệt hải Hoa kỳ hạ bị sát là câu chuyện được bàn tán sôi nổi, đề cập nhiều nhất trên các trang tạp chí, websites, diễn đàn. Người người đều cho rằng thế giới từ nay được bớt đi một tên trùm khủng bố gian ác.
Theo Wiki và nhiều websites khác thì “Khủng bố” được định nghĩa là hành động phá hoại tài sản, gây thương vong hoặc dưới bất cứ hình thức nào, bất chấp thiệt hại nhân mạng, miễn là có thể gây bất ổn, hoang mang, sợ hãi cho cá nhân, cộng đồng, tổ chức, chính phủ, nhằm đạt mục tiêu chính trị, tôn giáo.
Từ xưa nay, nạn khủng bố chưa bao giờ chấm dứt. Trong những năm gần đây, nạn khủng bố của những nhóm hồi giáo cực đoan phát triển đã lôi kéo cả thế giới vào cuộc chiến chống lại chúng. Khủng bố không chỉ xảy ra tại những nước như Irag, Afghanistan, Hồi quốc,... mà còn có thể xảy ra tại các nước Tây Phương hay bất cứ nơi nào trên thế giới.

Trở lại với không khí cả thế giới vui mừng sau khi được biết Bin Laden bị hạ sát, thì chính phủ nhà nước CHXHCNVN, cũng có ý kiến thông qua lời phát biểu của nữ phát ngôn nhân Nguyễn Phương Nga. Tại buổi họp báo hôm 3/05 khi được hỏi về phản ứng của Việt Nam trước cái chết của Bin Laden, bà Nga đã trả lời một cách chung chung:
“Việt Nam phản đối chủ nghĩa khủng bố và lên án các hoạt động khủng bố dưới mọi hình thức. Những kẻ khủng bố phải chịu trách nhiệm về những hành động của mình và cần phải bị nghiêm trị”.
Cảnh một chiếc xe đò và chiếc xe lam bị lật do mìn của VC - Phú Yên (2/1964)
Nói vậy chứ không phải vậy, bởi vì chỉ vài ngày trước đó, trong loạt bài “mừng chiến thắng 30/04”, nhiều báo chí trong nước hí hửng đăng tự truyện của một số “Khủng bố Việt Cộng”, trong đó có cả câu chuyện khủng bố ám sát Giáo sư Nguyễn Văn Bông.
Thật ra cái chết thảm thương của vị đại giáo sư tài ba Nguyễn Văn Bông cũng nằm trong số phận muôn ngàn nạn nhân của khủng bố Việt Cộng.
Nạn khủng bố của Việt Cộng đã có từ lâu, có từ thời ông Hồ Chí Minh mới đem chủ nghĩa cộng sản vào Việt Nam. Các vụ ám sát khủng bố do các đảng viên, cán bộ cộng sản thực hiện đã xảy ra từ những năm tháng trước thời điểm 1945. Từ sau thời điểm 8/1945 thì các vụ ám sát, khủng bố lại diễn ra với hình thức quy mô, rộng lớn hơn.
Những đối thủ chính trị của các đảng phái khác khi bị ám sát thì được chụp cho cái mũ “Việt gian, phản động” hay “tay sai”. Đây là những thủ thuật được dùng để che mắt quần chúng và giúp kẻ nhận nhiệm vụ ám sát có thể ra tay dễ dàng, dã man và dứt khoát hơn.
Những năm tháng trong cuộc chiến kháng Pháp, các cuộc thanh trừng, khủng bố vẫn diễn ra từ Nam chí Bắc, không những chỉ đối với các phe phái đối lập, mà còn xảy ra đối với chính các đồng chí trong cùng nội bộ.
Ngay khi cuộc chiến này chưa chấm dứt, Đảng CSVN đã vâng lời quan thầy Trung Quốc tiến hành cuộc Cải Cách Ruộng Đất “long trời lở đất”. Hàng trăm ngàn người bị chết oan. Nạn nhân, ngoài các tầng lớp nông dân, tư thương, trí thức, còn có cả các đảng viên CS trung kiên. Tại các cuộc đấu tố, có nhiều người nông dân vì bị đe dọa, khủng bố tinh thần, bị buộc phải điểm mặt chỉ tên, tố giác những tội trạng không hề xảy ra. Sự khủng bố và cách đối xử tàn ác của chính quyền cộng sản non trẻ ở miền Bắc đã khiến cho người dân miền Bắc khiếp sợ. Điều đó lý giải tại sao hàng triệu người miền Bắc sẵn sàng bỏ tất cả để chạy trốn vào Nam năm 1954.
Nạn khủng bố có chấm dứt sau năm 1954 ở miền Nam không? Thưa không.
Sau 1954 thì cộng sản tiếp tục “cuộc cách mạng giải phóng miền Nam” bằng mọi giá, cho dù phải “đốt cháy cả dãy Trường Sơn”, hoặc phải nướng hàng triệu thanh niên vào cuộc chiến.
Trong những năm của cuộc chiến này, người dân miền Nam đã quá quen thuộc với cảnh đấp mô, gài mìn, liệng lựu đạn vào chỗ đông người của các tên “Đặc công Việt Cộng” mà người miền Nam vẫn quen gọi chúng là “Khủng bố Việt Cộng”. Cái tên này quả là không sai, bởi vì các tên khủng bố Việt Cộng thường tiến hành các các vụ đánh lẻ tẻ mà chúng gọi là đánh du kích bằng cách chôn mìn, gài lựu đạn vào chợ búa, nơi hội họp, đường xá, bệnh viện, trường học,... bất kể nơi nào miễn là có thể gây sát thương nhiều nhất, khiến dân chúng sợ hãi phải tránh xa những nơi đó. Nạn nhân của những vụ khủng bố còn là những tư thương, gia đình không chịu đóng thuế hay không đóng thuế đầy đủ cho ban kinh tài Việt Cộng. Những ai dám đi khai báo với chính quyền thì bản thân và gia đình đều bị khủng bố VC truy sát đến cùng để làm gương cho những người khác.
Những khủng bố do VC gây ra trong thời chiến, kể ra thì có hàng ngàn, không thể gom hết vào một vài trang giấy, nhưng danh sách một số vụ điển hình thì cũng có thể tìm thấy trên một số trang mạng. Ngoài những vụ ám sát đặt mìn lẻ tẻ để giết những chính khách, trí thức, nhà báo, thương gia, thì phải kể đến một số vụ nổi bật về tính chất tàn ác một thời được báo chí trong và ngoài nước nhắc đến như Vụ đánh bom nhà hàng nổi Mỹ Cảnh (6/1965);  Vụ thảm sát đồng bào Thượng tại Dak Sơn, Đắc Lắc (12/1967); Vụ thảm sát Tết Mậu Thân tại Huế (2/1968); Vụ thảm sát tại sân vận động Quy Nhơn (1/1972); Vụ pháo kích trường tiểu học Cai Lậy Định Tường (3/1974). Ghê tởm hơn cả là nhờ “sự sáng tạo cao độ” trong công tác “giết địch” nên những khủng bố VC đã nghĩ ra cách đánh bom kép để giết thêm đợt 2 khi nhân viên cứu thương, cảnh sát đến hiện trường để cứu người, như trường hợp đánh bom kép một số rạp hát (rạp hát Trưng Vương, Quy Nhơn), nhà hàng nổi Mỹ Cảnh,...
Thế cho nên một cựu quân nhân Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam, ông Bill Laurie khi đem so sánh thời gian và tính chất giết người của khủng bố VC với bọn khủng bố Al-Qaeda, đã thốt lên rằng “Việt Cộng chính là sư tổ của bọn khủng bố” (“mother of all terrorism!”).
Đó là nói đến khủng bố VC “thời xưa”. Vậy thời nay Việt Cộng có còn khủng bố dân lành nữa không? Xin thưa: vẫn còn!
Sau 1975, đặc công VC tuy hết còn pháo kích, đặt mìn, liệng lựu đạn vào dân lành nữa nhưng CSVN vẫn sử dụng nhà tù và lực lượng chỉ biết “còn Đảng còn mình” để làm phương tiện khủng bố người dân. Nghe nói đến “học tập cải tạo” thì ai cũng sợ. Bị kêu lên gặp chính quyền địa phương hoặc đồn công an để “làm việc” thì ai cũng lo âu. Ngoài ra ngày nay công an còn biết sử dụng côn đồ để trấn áp dân oan, đánh đập những nhà bất đồng chính kiến.
Khủng bố vẫn tồn tại sau cái chết của trùm Osama Bin Laden. Nhưng thế giới vẫn tiếp tục truy lùng những tên khủng bố để đem ra xét xử. Trong khi đó nạn khủng bố tại Việt Nam vẫn tiếp diễn.

Từ trái sang phải: Huỳnh Phi Long (đánh bom nhà hàng nổi Mỹ Cảnh 6/1965), Vũ Quang Hùng (đánh bom giết chết giáo sư Nguyễn Văn Bông 11/1971), Vũ Hoàng Hà ( liệng lựu đạn vào sân vận động Quy Nhơn 1/1972)
Những tên khủng bố VC thời nay thì ngày càng hung tợn hơn, trong khi những tên khủng bố VC “năm xưa” vẫn huênh hoang, khoe khoang những tội ác của mình mà không hề tởm lợm chút nào.
Xét cho cùng, bọn khủng bố thời xưa và nay đều có chung sở thích bệnh hoạn là thích khoe khoang, khoác lác thành tích giết người của chúng.

Úc Châu ngày 12/05/2011
 
Xem thêm hình ảnh khủng bố của thằng việt cộng huỳnh phi long đây nè ==> 

Hình xưa :Vụ Nổ Bom Nhà Hàng Mỹ Cảnh Thang 6 1965

 

 Bài viết của qdnd về thằng vc giết dân Nam  nè .
http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-vn/61/99886/print/Default.aspx

 

 

 
Huỳnh Phi Long và trận đánh nhà hàng Mỹ Cảnh 
QĐND - Thứ Sáu, 08/01/2010
 
 

Khủng bố Huỳnh Phi Long
 
Trong đoàn đại biểu Biệt động thành ra thăm Hà Nội tháng 1-2010 có Huỳnh Phi Long (bí danh Huỳnh Anh Dũng)-chiến sĩ biệt động thành Sài Gòn - Gia Định . Mới trông ông chỉ khoảng 60 tuổi, con người huyền thoại này khiến mọi người thấy ông sẽ phải thốt lên kinh ngạc và thán phục về tài mưu trí, dũng cảm đã thực hiện thắng lợi trận đánh vang dội nhà hàng Mỹ Cảnh Sài Gòn ngày 23-6-1965 .
Ông kể: Trước trận đánh vào nhà hàng Mỹ Cảnh, Huỳnh Phi Long và đồng đội xác định là trận đánh để trả thù cho đồng chí Trần Văn Đang-một chiến sĩ biệt động vừa bị Mỹ ngụy tử hình tại bùng binh chợ Bến Thành vào ngày 20-6-1965.
         Nhà hàng Mỹ Cảnh là một chiếc tàu nổi dài 75m, rộng 25m, chứa được tới 250 thực khách, thường được neo đậu theo bờ sông tại bến Bạch Đằng, cách kênh Bến Nghé khoảng 100m, bên cạnh cột cờ Thủ Ngữ đối diện bên kia đường bến Bạch Đằng (nay là đường Tôn Đức Thắng, quận 1). Chủ nhà hàng là một người  tên là Phú Lâm, một tay sai đắc lực của tình báo CIA .
Cấp trên nhận định phá hủy được nhà hàng này coi như ta đã triệt được một cái vòi của Mỹ-ngụy và sẽ khoét sâu được mâu thuẫn giữa Mỹ và ngụy sau những trận đánh tại bến xe buýt (đường Hồng Bàng, dành riêng cho các cố vấn Mỹ), trận đánh vào sân tập Bình Thới (quận 11, dành riêng cho bọn cảnh sát địch).
     Phi Long đã phải điều nghiên kỹ địa hình và thói quen đi lại, chơi bời, ăn uống của địch . Địa hình ở đây rất khó tiếp cận vì nhà hàng Mỹ Cảnh ở dưới sông chỉ có một lối đi duy nhất là chiếc cầu thang, địch lại thường xuyên bố trí hai cảnh sát mang súng tiểu liên canh gác bên cầu thang. Ngay tại bãi trống trên bờ trước nhà hàng còn có 3 tên cảnh sát và một tên công an chìm luôn luôn cảnh giới. Dưới sông, an ninh hải quân của địch tuần tra liên tục.
       Phi Long và đồng chí Lê Văn Rãy (cùng trong tổ biệt động) hạ quyết tâm theo phương án đã chuẩn bị. Trước lúc lâm trận, như có linh tính mách bảo hay chính là sự cẩn tắc vô áy náy của những người lính chiến nên Phi Long đã kiểm tra lại vũ khí. Trời ơi, thật may mắn, anh phát hiện ra đồng hồ gài mìn bị chập, chút xíu nữa là nổ tung và hai người sẽ chết khi chưa thực hiện được nhiệm vụ. Khi kể lại, ông vẫn còn xuýt xoa: Thật hú vía cái đận ấy!
      Diễn biến trận đánh như sau: Phi Long đi xe máy mô-bylet chở một trái mìn đi trước, đồng chí Rãy đạp xe giả làm người bán báo chở một trái DH10 đi sau đủ tầm nhìn thấy nhau. Gần đến cầu Hang, Phi Long đi chậm lại quan sát, chờ thời cơ vượt trạm gác. Khi người dân tập trung đi về phía giữa cầu, lợi dụng đông người che khuất, Phi Long cho xe vượt qua, đồng chí Rãy cũng đạp xe theo qua khỏi trạm gác cùng lao nhanh về hướng mục tiêu. Dừng lại một phút để quan sát, thấy 3 tên cảnh sát vẫn đứng trước cầu thang lên xuống nhà hàng, còn phía trên bờ sông 4 tên cảnh sát đứng dàn hàng ngang súng tiểu liên cầm tay, hai tên công an chìm đi lại ngay bãi trống đối diện nhà hàng. Tại các ngã tư địch tăng cường xe bọc thép và bọn lính dã chiến hình thành thế bảo vệ quanh mục tiêu. Đây là một sự bất thường xảy ra trong khu vực, một tình huống ngoài dự kiến. Nhưng Phi Long quyết tâm là phải đánh và đây cũng là thời cơ đánh khi địch tập trung cao nhất. Anh động viên đồng chí Rãy: Dù hy sinh hai anh em mình cũng phải hoàn thành nhiệm vụ trước Đảng và Quân đội trong trận đánh này. Quan sát thêm, Phi Long thấy có vài người bán hàng rong qua lại trước mục tiêu và kế đó lại có hàng bán thuốc lá. Nhìn đồng hồ đeo tay chỉ còn vài phút nữa thôi, Long liền chạy xe cập mục tiêu.
   Long tự nhủ thật  bình tĩnh để địch không nghi ngờ phát hiện, anh dừng xe máy  nhắm đúng hướng mìn thổi vào 2/3 thân tàu. Mồ hôi rịn đầy trên trán, song anh vẫn cố tỏ ra ung dung thản nhiên móc tiền bước đến quầy mua thuốc lá , những tên công an vẫn qua lại không biết gì. Chỉ còn 2 phút nữa thôi, trái mìn DH10 sẽ nổ. Anh nhanh chóng đi đến bên cạnh công viên, áp sát người vào một trụ cột, lợi dụng bóng tối bỏ 2 trái thủ pháo xuống sông rồi lẹ làng lách người qua công viên cách đó 5m nhảy lên chiếc xe gắn máy mà đồng chí Tám Sâm đã để sẵn.
     Đồng chí Rãy cũng đã gài xong quả mìn định hướng thứ hai. Hai người lên xe, vừa chạy ra khoảng 50m thì trái mìn thứ nhất mà Phi Long gài đã nổ. Lao xe đến bùng binh Nguyễn Huệ thì Long bị cảnh sát chặn lại khám xét, kiểm tra thấy giấy tờ hợp pháp bọn chúng để cho hai người đi. Vừa lúc đó, trái mìn thứ hai của đồng chí Rãy gài nổ tiếp. Cả Sài Gòn như bừng lên khí thế tiến công. Tiếng còi báo động của địch vang lên inh ỏi, đường phố trở nên một cảnh tượng hỗn loạn, chỉ riêng những người lính đặc công biệt động mừng vui khôn tả.
Vài phút sau, đại sứ Mỹ ở Sài Gòn cũng có mặt và chứng kiến cảnh tan nát này đã lắc đầu thất vọng và ủ rũ cúi đầu leo lên xe như không dám tin vào những gì vừa xảy ra.
     Ngày 23-6-1965, Huỳnh Phi Long được cấp trên tặng thưởng huân chương Chiến công hạng nhất, các đồng chí Lê Văn Rãy, Tám Sâm, Kiều Nương và Nguyễn Thị Hoài đều được tặng huân chương Chiến công hạng 3. Riêng tập thể đội biệt động 67 được tặng thưởng huân chương Quân công hạng 3.
    Trước khi đi đánh trận nhà hàng Mỹ Cảnh, Huỳnh Phi Long được về thăm vợ con. Lúc đó, bé Nga còn nhỏ xíu cứ quấn lấy ba hỏi: Ba ơi, chừng nào ba về? Phi Long vờ trả lời con gái: Ờ, chiều mốt ba về. Nói là nói vậy để vợ con yên lòng, chứ thực tình Phi Long không biết có còn ngày gặp lại vợ con hay không. Nhưng cũng không dám nói ra sợ mọi người lo lắng. Vợ anh thì chỉ biết ứa lệ nhìn chồng, rồi chị cố gạt nước mắt động viên: Anh cứ yên tâm làm nhiệm vụ, đừng có băn khoăn vì gia đình.
    Cũng là một giao liên, nên chị hiểu công việc của chồng nguy hiểm đến nhường nào. Vì thế, nhờ có chị vừa công tác tốt vừa chăm lo cho gia đình bé nhỏ của mình nên Phi Long đã luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ trong mỗi trận đánh.
     Có lần, cùng mẹ đến thăm ba khi Phi Long bị địch bắt giam ở khám Chí Hòa, bé Nga cứ cầm tay ba kéo qua hàng rào và hỏi: Ba bị đánh vào đâu? Có đau lắm không? Nó cho ba ăn gì? Thôi, ba về với con đi.
“Bé Nga” bây giờ đã 50 tuổi rồi nhưng vẫn điên loạn vì bị địch hành hạ. Còn người vợ hiền đảm hết mực thương yêu chồng con cũng bị địch bắt, đánh đập, tra khảo vì có chồng tham gia hoạt động cách mạng. Rồi chị bị chúng chích thuốc cho đến điếc tai, nhưng vẫn một lòng không khai báo nửa lời. Nhưng những đòn tra tấn dã man ấy đã làm cho tinh thần của chị hoảng loạn, không còn suy nghĩ như người bình thường được nữa, chị làm việc như người vô thức, không biết đúng hay sai, không hiểu mình đang làm cái gì.  May thay, ông còn có hai cô con gái và một cậu con trai để an ủi, nhưng cuộc sống cũng còn khó khăn.
     Trong những ngày bị giam cầm ở khám Chí Hòa, rồi bị đày ra Côn Đảo, địch nhốt vào chuồng cọp, nhưng Huỳnh Phi Long vẫn luôn giữ vững khí tiết kiên trung của một người cách mạng, một người chiến sĩ đặc công biệt động dũng cảm, mưu trí. Trong nhà tù Côn Đảo, Phi Long cùng với anh em đồng chí luôn chống đối việc chào cờ địch, đấu tranh, tuyệt thực đòi thả tự do cho những người không án và anh em bị bệnh tật. Ngay chốn lao tù, Phi Long vẫn được anh em đồng chí tin tưởng bầu làm tổ trưởng tổ đảng. Đến khi hiệp định Pa-ri ký kết, Phi Long mới được địch trao trả tù binh vào ngày 21-3-1973.
Khi chia tay ông ra về, trong lòng tôi vẫn nhói lên một sự băn khoăn áy náy về gia cảnh. Thế nhưng trong cái bắt tay rất chặt, nhìn ông, tôi vẫn thấy ánh mắt ông đang cười với một niềm tin tất thắng vào tương lai.  Chúng tôi sẽ còn được ông kể trận đánh còn lại, như trận đánh vào Bộ Tổng Tham mưu ngụy; Nhà hát lớn thành phố; Sân bay Tân Sơn Nhất.

  PV- Theo: Băng Phương
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bấm vào dưới avata "Tham gia trang web này " để có thể biết bài mới của Ròm
Dùng những mã code này để có thể cài vào còm ở nhà Ròm

Link ==> <a href="URL">TEXT</a>
Hình ảnh ==> [img]URL[/img]
Youtube clip ==> [youtube]URL[/youtube]

Guestbook

(Quick box này chỉ có thể nhận còm ngắn gọn mà thôi.)